Mãi trong tôi, ngôi trường ấy

 

Ngày nào còn bỡ ngỡ 
Loay hoay trước cổng trường 
Chưa một chút bâng khuâng 
Với ngôi trường mới ấy 

Mấy hàng cây phượng vĩ 
Mấy gốc lá bàng to 
Hình như muốn thầm thì 
Bạn ơi vào đi nhé ! 

Kia rừng dương vẫy gọi 
Hoà quyện tiếng chim chuyền 
Như một khúc giao tình 
Cùng đón chào bạn mới . 

Vậy mà giờ thấm thoát 
Đã bao niên học rồi 
Ngôi trường ngày nào ấy 
Là một phần trong tôi . 

Cũng hàng cây phượng vĩ 
Cũng mấy gốc bàng to 
Giờ là bạn tri kỷ 
Ngày nào cùng có nhau 

Mỗi khi lá xào xạc 
Như những nốt nhạc vui 
Cùng hoà vào điệu hót 
Của lũ chim trên cành . 

Đến khi hoa phượng nở 
Đỏ rực cả sân trường 
Cũng là khi ve khóc 
Cho tình bạn chia ly 

Ôi ! Mái trường yêu dấu 
Ôi ! Thầy cô thân yêu 
Chắp cho tôi đôi cánh 
Bay cao trên đường đời . 

Thời gian sao nhanh quá 
Đã bao năm xa trường 
Nơi phương xa xứ người 
Nhìn cảnh nhớ trường xưa . 

Tôi mong ước một ngày 
Được về lại trường xưa 
Tìm lại chút kỷ niệm 
Của một thời mộng mơ . 

Đừng nhé thời gian ơi ! 
Đừng phủ mờ kỷ niệm 
Đừng phủ lớp rong mờ 
Để còn mãi trong tôi

 

Đăng tải tại THƠ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Gửi em cô giáo mầm non

Em chỉ là cô nuôi dạy trẻ. 
Rất giản đơn-nhưng vui vẻ tự hào. 
Bằng lòng xứ mệnh đã trao. 
Chăm đàn con của biết bao nhiêu người.

Dạy bé hát-dạy bé cười. 
Dạy ăn, dạy ngủ, dạy chơi, dạy đàn. 
Dạy cho bé cách cầm khăn 
Đánh răng, rửa mặt, gấp chăn, mặc quần.

Tập làm cả việc nhà nông. 
Tập làm bác sỹ, phi công, lái tàu. 
Với bầu nhiệt huyết tuổi xuân 
Nghề em đã chọn gian truân không nề

Có khi chưa cả biết yêu. 
Mà em đã có bao nhiêu con mình. 
Nghề em nghề của nghĩa tình, Bao nhiêu con mắt tròn xinh dõi tìm.

Yêu nghề với cả trái tim. 
Em tìm hạnh phúc bên bầy em thơ.

Đăng tải tại THƠ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

TRƯỜNG CŨ

Đã lâu rồi không về thăm trường cũ
Nhớ hàng cây nhớ ghế đá thân thương
Nhớ thầy cô nhớ những buổi tan trường
Nhớ lớp học ôi vô vàn thương nhớ
Thời gian ơi xin hãy quay trở lại
Mang em về kỷ niệm dấu yêu
Ngồi nơi đây mà nhớ lại bao điều
Thầy cô đã mở đường em tiếp bước
Ngày hôm nay những gì em có được
Nhờ thầy cô vun đắp kiến thức em
Thầy trồng cây cho bóng mát sau này
Cô ươm trái cho vườn xanh tươi mãi
Ngày xưa ơi nhớ những ngày thơ dại
Vẫn có thầy và bạn mãi bên ta.

Đăng tải tại THƠ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

NHỚ TRƯỜNG XƯA

Ngó trời xanh thấy chim về chốn cũ
Ta ước mình được trở lại trường xưa
Qua bao năm bên xứ người xa lạ
Trong cô đơn ao ước một ngày về.

Khi vẫn biết người xưa không còn nữa
Và bạn bè mỗi đứa một phương trời
Thầy cô cũ dần rời xa bục giảng
Tôi trở về với kỷ niệm thân thương.

Ôi! Ghế đá ngày nào tôi vẫn đợi
Chắc rêu phong theo dòng chảy cuộc đời
Phượng ủ rũ theo mùa hạ vương vấn
Ve đầu hè khẽ gọi mùa chia tay.

Đôi mắt nai tuổi trăng tròn thuở ấy
Tôi muốn nhìn như những lúc còn thơ
Tiềng guốc đưa dọc hành lang cuối dãy
Mang yêu thương trong buổi mới vào trường.

Tuy tất cả đã lùi vào quá khứ
Với thời gian còn lại được những gì
Nhưng tấm lòng của người con xa xứ
Luôn hướng về trường cũ ở quê hương.

Tôi lặng lẽ gởi vào những câu thơ
Niềm yêu thương êm ái chẳng bến bờ
Nét mực khô lệ chảy dài trên má
Biết bao giờ được trở lại trường xưa.

Đăng tải tại THƠ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

GIỜ HỌC CUỐI

Sân trường giờ học cuối
Cây phượng nở ngàn môi
Bao la nhìn mây trắng
Cháy rực trong men đời
Nôn nao giờ học cuối
Thầy kể chuyện văn thơ
Trò chép lời lưu niệm
Khúc khích cười trong mơ
Sân trường tung giấy vụn
Bàn ghế viết chia tay
Chú lao công quét rác
Cầm chổi rượt giấy bay
Ông thầy già đi tới
Nhìn lớp học đăm chiêu
Phút suy tư tuổi đỏ
Giờ tóc đã ban chiều
Chuông reo giờ học cuối
Chìm trong tiếng hoan hô
Chia tay thầy đứa khóc
Từng nhóm nhỏ hẹn hò
Trường tôi sao đẹp quá
Cây bông sứ rất già
Vẫn đơm hoa thơm ngát
Thầy ơi ! Con đi xa
Tan trường giờ học cuối
Thầy tóc trắng như hoa
Bông gốc già bông sứ
Hôn từng đứa con qua
Đăng tải tại THƠ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

KHÔNG ĐỀ

Cầm bút lên định viết một bài thơ
Chợt nhớ ra nay là ngày nhà giáo
Chợt xấu hổ cho những lần cao ngạo
Thì ra con cũng giống bấy nhiêu người.
Cầm bút lên điều đầu tiên con nghĩ
Đâu là cha, là mẹ, là thầy…
Chỉ là những cảm xúc vu vơ, tầm thường, nhỏ nhặt…
Biết bao giờ con lớn được,
Thầy ơi ! Con viết về thầy, lại “phấn trắng”,”bảng đen”
Lại “kính mến”, lại “hy sinh thầm lặng”…
Những con chữ đều đều xếp thẳng
Sao lại quặn lên những giả dối đến gai người .
 
Đã rất chiều bến xe vắng quạnh hiu
Chuyến xe cuối cùng bắt đầu lăn bánh
Cửa sổ xe ù ù gió mạnh
Con đường trôi về phía chẳng là nhà…
 
Mơ màng nghe tiếng cũ ê a
Thầy gần lại thành bóng hình rất thực
Có những điều vô cùng giản dị
Sao mãi giờ con mới nhận ra.
Đăng tải tại THƠ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

LỜI CỦA THẦY

Rồi các em một ngày sẽ lớn 
Sẽ bay xa đến tận cùng trời 
Có bao giờ nhớ lại các em ơi 
Mái trường xưa một thời em đã sống 
Nơi đã đưa em lên tầm cao ước vọng 
Vị ngọt đầu đời bóng mát ca dao 
Thủa học về cái nắng xôn xao 
Lòng thơm nguyên như mùi mực mới 

Dẫu biết rằng những tháng ngày sắp tới 
Thầy trò mình cũng có lúc chia xa 
Sao lòng thầy canh cánh nỗi thiết tha 
Muốn gởi các em thêm đôi điều nhắn nhủ 

Một lời khuyên biết thế nào cho đủ 
Các em mang theo mỗi bước hành trình 
Các em lúc nào cũng nhớ đừng quên: 
Sống cho xứng với lương tâm phẩm giá… 

Rồi các em mỗi người đi mỗi ngã 
Chim tung trời bay bỗng cánh thanh niên 
Ở nơi đâu: rừng sâu, biên giới khắp ba miền 
Ở nơi đâu có thầy luôn thương nhớ 

Đăng tải tại THƠ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?